PVLC Mùa Thường Niên Tuần XXI Thứ Bảy và
Thánh Augustino 28/8
Bài Ðọc I: (Năm I) 1 Tx 4, 9-11
"Chính anh em đã được Thiên Chúa
dạy cho biết phải thương yêu nhau".
Trích thư thứ nhất của Thánh
Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Thêxalônica.
Anh em thân mến, về tình bác ái
huynh đệ, thì chúng tôi không cần viết cho anh em: vì chính anh
em đã được Thiên Chúa dạy cho biết phải thương yêu nhau. Vì
chưng anh em đã thi hành điều đó với mọi anh em trong toàn xứ
Macêđônia. Nhưng, anh em thân mến, chúng tôi xin anh em hãy tiến
tới hơn nữa, hãy cố gắng sống cho hoà thuận, thi hành các việc
bổn phận, dùng tay mà làm việc như chúng tôi đã truyền dạy anh
em, ăn ở lương thiện với những người ngoài, và khỏi cần nhờ đến
ai.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 97, 1.
7-8. 9
Ðáp: Chúa ngự trị cai quản chư dân trong đường chính
trực (c. 9).
Xướng: 1) Hãy ca mừng Chúa một
bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu
Người đã tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh
thiện của Người. - Ðáp.
2) Biển khơi và muôn vật trong
đó hãy rống tiếng lên; cả địa cầu và những dân cư ngụ ở trong
cũng thế. Các sông ngòi hãy vỗ tay reo, đồng thời các núi non
hãy hân hoan nhảy nhót. - Ðáp.
3) Trước thiên nhan Chúa, vì
Người ngự tới, vì Người ngự tới cai quản địa cầu. Người cai quản
địa cầu với đức công minh, và cai quản chư dân trong đường chánh
trực. - Ðáp.
Alleluia: 2 Tx 2,
14
Alleluia, alleluia! - Thiên Chúa
đã dùng Tin Mừng mà kêu gọi chúng ta, để chúng ta được chiếm lấy
vinh quang của Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 25,
14-30
"Vì ngươi đã trung tín trong
việc nhỏ, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các
môn đệ dụ ngôn này rằng: "Có một người kia sắp đi xa, liền gọi
các đầy tớ đến mà giao phó tài sản của ông. Ông trao cho người
này năm nén bạc, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tùy
theo khả năng mỗi người, đoạn ông ra đi. Người lãnh năm nén bạc,
ra đi và dùng tiền ấy buôn bán làm lợi được năm nén khác. Cũng
vậy, người lãnh hai nén cũng làm lợi ra hai nén khác. Còn người
lãnh một nén, thì đi đào lỗ chôn giấu tiền của chủ mình. Sau một
thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ trở về và đòi họ tính sổ.
Vậy người lãnh năm nén bạc đến, mang theo năm nén khác mà nói
rằng: "Thưa ông, ông đã trao cho tôi năm nén bạc, đây tôi làm
lợi được năm nén khác". Ông chủ bảo người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ
tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta
sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng
của chủ ngươi". Người đã lãnh hai nén bạc cũng đến và nói: "Thưa
ông, ông đã trao cho tôi hai nén bạc, đây tôi đã làm lợi được
hai nén khác". Ông chủ bảo người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ tốt lành
và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt
ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của
chủ ngươi".
"Còn người lãnh một nén bạc đến
và nói: "Thưa ông, tôi biết ông là người keo kiệt, gặt chỗ không
gieo và thu nơi không phát, nên tôi khiếp sợ đi chôn giấu nén
bạc của ông dưới đất. Ðây của ông, xin trả lại ông". Ông chủ trả
lời người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ hư thân và biếng nhác, ngươi đã
biết ta gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát: vậy lẽ ra ngươi
phải giao bạc của ta cho người đổi tiền, và khi ta trở về, ta sẽ
thu cả vốn lẫn lời. Bởi thế, các ngươi hãy lấy nén bạc lại mà
trao cho người có mười nén. Vì người có sẽ cho thêm và sẽ được
dư dật, còn kẻ chẳng có, thì vật gì coi như của nó, cũng lấy đi.
Còn tên đầy tớ vô dụng, các ngươi hãy ném nó ra ngoài vào nơi
tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc, nghiến răng".
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm Cảm Nghiệm
Một thứ nguyên
vẹn ... hoàn toàn băng hoại
Bài Phúc Âm cho Thứ Bảy Tuần XXI
Thường Niên hôm nay tiếp theo bài Phúc Âm về 10 trinh nữ
cầm đèn đi đón chàng rể hôm qua.
Thật vậy, nếu bài Phúc Âm hôm
qua về 10 trinh nữ, ám chỉ chung Kitô hữu trong thời cánh chung,
như đã suy diễn, thì bài Phúc Âm hôm nay về thành phần "đầy
tớ" được chủ "sắp đi
xa... giao phó
của cải mình cho", ám chỉ những vị lãnh đạo trong
Giáo Hội.
Sở dĩ cả 2 bài Phúc Âm hôm nay
và hôm qua ở đoạn 25 liên quan đến thời cánh chung là vì, như đã
nhận định, theo diễn tiến và cấu trúc của Phúc Âm Thánh Mathêu,
thì đoạn 24 đã được Chúa Giêsu nói về ngày tận thế và cuối đoạn
25 ngay sau 2 bài Phúc Âm này là cảnh chung thẩm.
Đúng vậy, nếu bài Phúc Âm hôm
qua về các cô trinh nữ cầm đèn đi đón chàng rể liên quan đến
thời cánh chung vì trong bài Phúc Âm này bao gồm sự kiện chàng
rể đến, đến lần thứ hai: "Kìa chàng rể đến, ra ra nghênh đón
chàng", thì cũng thế, cũng liên quan đến thời cánh
chung, bài Phúc Âm hôm nay về thành phần đầy tớ được chủ trao
phó của cải cho để sinh lợi trong thời gian ông đi vắng, ám chỉ
Chúa Kitô thăng thiên về cùng Cha, nhưng Người sẽ lại đến lần
thứ hai, như trong bài Phúc Âm cho thấy: "Sau một thời gian lâu dài, ông chủ đến tính sổ
với các đầy tớ và thanh toán sổ sách với họ", có nghĩa là các vị lãnh đạo cộng đồng dân
Chúa sẽ phải trả lẽ trước mặt Người.
Nếu đoạn 25 của Phúc Âm Thánh Ký
Mathêu bao gồm 3 dụ ngôn: dụ ngôn thứ nhất về 10 trinh nữ
cần đèn đi nghênh đón chàng rể, ám chỉ chung Kitô hữu, ở bài
Phúc Âm hôm qua, và dụ ngôn thứ hai về thành phần đầy tớ được
trao tài sản để sinh lợi, ám chỉ các vị lãnh đạo cộng đồng dân
Chúa, ở bài Phúc Âm hôm nay, thì dụ ngôn thứ 3 về cuộc chung
thẩm giữa chiên và dê ám chỉ toàn thể nhân loại, và dụ ngôn
chung thẩm này được Giáo Hội chọn đọc cho Chúa Nhật 34 Thường
Niên Năm A, Lễ Chúa Kitô Vua. Như thế, đoạn Phúc Âm 25 của Thánh
ký Mathêu về thời điểm cánh chung bao gồm đủ mọi thành phần: từ
riêng Kitô hữu và các vị lãnh đạo Giáo Hội đến chung toàn thể
nhân loại.
Nếu thành phần Kitô hữu trinh
nữ được cứu rỗi hay chăng là ở lòng tin tưởng cậy trông của
họ, được ám chỉ nơi dầu đèn họ cần có, như đã chia sẻ hôm qua,
và nếu chung toàn thể nhân loại được xét xử và cứu rỗi là nhờ "đức
tin thể hiện qua đức ái" của họ (xem Galata 5:6; xem Mathêu
25:37-40,42-46), thì thành phần lãnh đạo cộng đồng dân Chúa sẽ
bị xét xử và cứu độ nhờ các vị có biết trung tín sinh lợi cho
chủ hay chăng.
Thật vậy, trong bài Phúc Âm hôm
nay, thành phần lãnh đạo cộng đồng dân Chúa được gọi là "đầy
tớ", tức là những người phục vụ, những người được gọi là "thừa
tác viên - minister", thay Chúa Kitô là Đấng đã đến để phục
vụ (xem Mathêu 20:28), mà đã là "đầy tớ" phục vụ thì phải
làm theo ý chủ và đúng ý chủ mới thật sự chu toàn nhiệm vụ đầy
tớ của mình, bằng không, sẽ lỗi trách nhiệm và sẽ bị trừng
phạt.
Đúng thế, "tùy khả
năng riêng mỗi người", ông chủ đã khôn ngoan và công
bằng trao cho "người
này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến". Trong khi "người đã lãnh năm
yến lấy số tiền ấy đi làm ăn buôn bán, và gây lời được năm yến
khác. Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến
khác. Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc
của chủ".
Thế rồi những gì đã xẩy ra cho 2 đầy tớ 5 yến và 2
yến, Phúc Âm hôm nay kể tiếp:
"Sau một thời gian lâu dài, ông
chủ đến tính sổ với các đầy tớ và thanh toán sổ sách với họ.
Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói :
'Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được
năm yến khác đây'. Ông chủ nói với người ấy: 'Khá lắm! hỡi đầy
tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành,
thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ
anh!' Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói: 'Thưa ông
chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến
khác đây'. Ông chủ nói với người ấy: 'Khá lắm! hỡi đầy tớ tài
giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi
sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!'"
Còn người đầy tớ được trao cho
một yến thì sao, Phúc Âm cũng cho biết số phận bất hạnh không
may của người đầy tớ cuối cùng này như sau:
"Rồi người đã lãnh một yến cũng
tiến lại gần và nói: 'Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà
khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. Vì thế, tôi đâm sợ,
mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông đây, ông cầm
lấy!' Ông chủ đáp: 'Hỡi đầy tớ tồi tệ và biếng nhác! Anh đã biết
tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, thì đáng lý anh phải
gởi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được
cả vốn lẫn lời chứ! Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà
đưa cho người đã có mười yến. Vì phàm ai đã có, thì được cho
thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có,
cũng sẽ bị lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra
chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng".
Vấn đề được đặt ra ở đây về
trường hợp người đầy tớ được trao cho một yến bị trừng phạt
này đó là tại sao người đầy tớ này trả lại cho chủ nguyên những
gì được chủ trao cho, không hề bị mất mát đi một chút nào, mà
vẫn bị trừng phạt dữ dội và khủng khiếp như thế?
Xin thưa, người đầy tớ được giao
cho một yến này không bị trừng phạt xứng với tội mình không phải
bởi không sinh lợi cân xứng với những gì được chủ trao phó cho
bằng tinh thần và thái độ của người đầy tớ này. Vấn đề then chốt
là ở chỗ tại sao người đầy tớ này không chịu sinh lợi cho chủ?
Nếu không phải tại vì con người này không muốn làm "đầy tớ" cho
chủ: "tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu
nơi không vãi", nghĩa là cho rằng chủ lợi dụng sức lực của
mình để hưởng thụ, nên không muốn phục tùng, không muốn đáp ứng,
không làm theo ý chủ, nghĩa là ngấm ngầm chống đối chủ, truất
phế chủ, và gián tiếp tự cho mình là chủ, ở chỗ làm theo ý mình
hơn là ý chủ.
Tất cả vấn đề là ở chỗ đó, và
người đầy tớ được trao cho một yến này bị trừng phạt cũng là vì
vậy, chẳng khác gì như trường hợp của Luxiphe, con khủng
long, ngay từ ban đầu đã dám cả gan chống lại ý định nhập thể
Thiên Chúa, không chịu phục tùng ý định tối thượng của Ngài,
coi ý mình hơn ý Chúa, như thể truất phế Thiên Chúa, cho mình
mới là Thiên Chúa, nên hắn cùng 1/3 ngụy thần theo hắn đã bị
trừng phạt vậy (xem Khải Huyền 12:4,9).
Cốt lõi của vấn đề ở đây là có
nhận biết Thiên Chúa và kính mến Thiên Chúa mới gắn bó với Ngài
và làm theo ý của Ngài, như hai người đầy tớ 5 yến và 2 yến. Mà
tình yêu Thiên Chúa bất khả phân ly với tình yêu tha nhân, ở chỗ
có kính mến Thiên Chúa thì mới phục vụ tha nhân, hay ngược lại
việc phục vụ tha nhân được thúc đẩy và chi phối bởi tình yêu
Thiên Chúa. Người đầy tớ được trao cho một yến trong bài Phúc Âm
hôm nay không muốn sinh lợi cho chủ cũng có nghĩa là không muốn
làm tôi phục vụ anh chị em của mình, trái lại, muốn người khác
phải phục vụ mình.
Ý nghĩa sâu xa của bài Phúc Âm hôm nay về lợi dụng tất cả những
gì Thiên Chúa ban cho mình để dấn thân phục vụ tha nhân, nghĩa
là làm cho những gì được trao cho mình sinh hoa kết trái bác ái
yêu thương, được phản ảnh trong những lời khuyên của Thánh
Phaolô cho giáo đoàn Thessalonica ở Bài Đọc 1 hôm nay như sau:
"Anh em thân mến, về tình bác ái
huynh đệ, thì chúng tôi không cần viết cho anh em: vì chính anh
em đã được Thiên Chúa dạy cho biết phải thương yêu nhau. Vì
chưng anh em đã thi hành điều đó với mọi anh em trong toàn xứ
Macêđônia. Nhưng, anh em thân mến, chúng tôi xin anh em hãy tiến
tới hơn nữa, hãy cố gắng sống cho hoà thuận, thi hành các việc
bổn phận, dùng tay mà làm việc như chúng tôi đã truyền dạy anh
em, ăn ở lương thiện với những người ngoài, và khỏi cần nhờ đến
ai".
Nếu con người biết mang tất cả
những gì Thiên Chúa ban cho mình để phục vụ tha nhân, thì việc
họ làm chẳng khác gì như việc họ chân nhận và tuyên xứng Thiên
Chúa là chủ tể của họ và của tất cả mọi sự, Đấng làm nên những
việc kỳ diệu, chẳng những trong thiên nhiên vạn vật, nhất là nơi
loài người và cho loài người, qua loài người, để tỏ mình Ngài
ra. Đó là nội dung của Thánh Vịnh 97 ở bài Đáp Ca hôm nay:
1) Hãy ca mừng Chúa một bài ca
mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu Người đã
tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh thiện
của Người.
2) Biển khơi và muôn vật trong
đó hãy rống tiếng lên; cả địa cầu và những dân cư ngụ ở trong
cũng thế. Các sông ngòi hãy vỗ tay reo, đồng thời các núi non
hãy hân hoan nhảy nhót.
3) Trước thiên nhan Chúa, vì
Người ngự tới, vì Người ngự tới cai quản địa cầu. Người cai quản
địa cầu với đức công minh, và cai quản chư dân trong đường chánh
trực.
Đaminh Maria cao tấn tĩnh
TN.XXIL-7.mp3
Ngày 28 tháng 8
Thánh Âu-tinh, giám
mục, tiến sĩ Hội Thánh
lễ nhớ bắt buộc

Tiểu sử
Thánh nhân sinh
năm 354 tại Ta-gát, châu Phi. Người đã trải qua giai đoạn thanh
xuân đầy náo động cả về đạo lý lẫn cách sống cho tới khi được
thánh Am-rô-xi-ô thanh tẩy cho năm 387. Người trở về quê hương
và sống một cuộc đời khắc khổ. Rồi người được chọn làm giám mục
giáo phận Híp-pôn. Trong suốt ba mươi bốn năm làm giám mục,
người đã tận tuỵ chăm sóc đoàn chiên. Nhưng đáng kể nhất là tư
tưởng và chứng tá đời sống của người đã lan toả. Người đã sống
một cuộc đời hoàn toàn lo tìm kiếm Thiên Chúa và phục vụ Hội
Thánh. Đối với người, Hội Thánh là cộng đoàn tín hữu Híp-pôn và
đồng thời cũng là Thân Thể Chúa Ki-tô trải rộng khắp thế giới.
Người qua đời năm 430.
Bài đọc 2
Ôi, Chúa là chân lý
vĩnh cửu, là tình yêu chân thật
và là sự vĩnh cửu dấu yêu !
Trích sách Tự
thuật của thánh Âu-tinh, giám mục.
Khi được nhắc
nhở phải trở về với chính mình, nhờ Chúa hướng dẫn, con đã đi
vào tận thâm tâm con, và con đã vào được vì có Chúa phù trì
nâng đỡ. Con đã vào và, dầu mắt linh hồn con có thế nào
chăng nữa, nhờ nó, con cũng đã thấy một thứ ánh sáng không hề
thay đổi. Ánh sáng này vượt quá cả mắt linh hồn con, vượt quá
trí khôn con. Đó không phải là ánh sáng thông thường trên trần
gian mà xác phàm nào cũng thấy được. Đó cũng không phải như cùng
loại với ánh sáng phàm trần, mà chỉ khác là có độ sáng mạnh hơn
và mỗi ngày cứ mỗi sáng hơn mãi, rực chiếu khắp nơi. Không,
không phải loại ánh sáng ấy, mà khác, khác hẳn với mọi loại ánh
sáng nói trên. Ánh sáng đó cũng vượt quá trí khôn con, không
phải chỉ như dầu ở trên nước, hay như trời vượt trên đất, nhưng
vượt xa hẳn, vì đã làm ra con, và con ở dưới hẳn, vì đã được ánh
sáng đó làm ra. Ai biết chân lý thì biết ánh sáng đó.
Ôi, Chúa là chân
lý vĩnh cửu, là tình yêu chân thật và là sự vĩnh cửu dấu yêu !
Chúa là Thiên Chúa của con, đêm ngày con khao khát Chúa. Và khi
con nhận biết Chúa lần đầu, Chúa đã nâng con lên, cho con thấy
là có những điều con phải thấy nhưng con chưa tự mình thấy được.
Chúa đã chiếu ánh sáng chói chang vào con, khiến cặp mắt mù loà
của con có thể thấy được. Con run lên vì yêu mến và kính sợ. Con
nhận ra rằng tại nơi cách biệt này, con còn thật xa Chúa. Dường
như con nghe Chúa phán từ trời cao : “Ta là lương thực dành cho
người lớn : cứ lớn lên rồi sẽ được ăn Ta. Chẳng phải con sẽ biến
Ta thành con như biến đồ ăn thành thịt con, mà chính con sẽ được
biến đổi nên Ta.”
Con tìm cách trở
nên lớn mạnh để có thể thưởng thức lương thực là chính Chúa,
nhưng tìm không ra. Con chỉ thành công khi ôm choàng lấy Đấng
Trung Gian giữa Thiên Chúa và loài người, đó là một con người,
Đức Ki-tô Giê-su. Người là Thiên Chúa, Đấng vượt trên mọi sự.
Chúc tụng Người đến muôn thuở muôn đời. Người lên tiếng gọi
và nói : Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống.
Thần tính Chúa là lương thực trước đây con không dùng được,
Người đem kết hợp với nhân tính người phàm : Ngôi Lời đã trở
nên người phàm, để đức khôn ngoan Chúa đã dùng mà dựng nên
muôn loài muôn vật, nay nên sữa nuôi chúng con đang còn thơ ấu.
Con yêu Chúa quá
muộn, lạy Chúa là vẻ đẹp vừa rất xưa vừa mới mãi, con yêu Chúa
quá muộn ! Này Chúa vẫn ở trong con, mà hồi ấy con cứ ở ngoài và
cứ tìm Chúa bên ngoài ! Con thật xấu khi mải chạy theo vẻ đẹp
nơi các thụ tạo của Chúa. Chúa từng ở với con mà con chẳng ở với
Chúa. Những sự vật vẫn giữ con xa Chúa, nếu chúng không ở trong
Chúa thì chúng làm sao hiện hữu được ? Chúa gọi con, Chúa la to,
và đã phá tan sự điếc lác của con. Chúa rực sáng, Chúa chiếu toả
và đã xua tan sự mù loà của con. Chúa toả hương thơm, con hít
lấy và con khao khát Chúa. Con đã nếm thử và bây giờ con đói,
con khát Chúa. Chúa đã chạm đến con và con nóng lòng tìm bình an
của Chúa.
Xướng đáp
X Ôi chân lý, ánh sáng của lòng
con, tối tăm của con chẳng nói gì với con nữa ; con đã lầm lạc
và rồi tưởng nhớ Chúa.
Đ Này con đang nóng lòng, đang háo
hức, đang tìm về mạch suối của Chúa.
X Con đâu phải là nguồn sống cho
mình, tự mình con đã ăn ở xấu xa, nay con được hồi sinh trong
Chúa.
Đ Này con đang nóng lòng, đang háo
hức, đang tìm về mạch suối của Chúa.
Lời nguyện
Lạy Chúa, xin
khơi dậy trong lòng Giáo Hội ơn Thánh Thần Chúa đã ban cho thánh
giám mục Âu-tinh, để nhờ Thánh Thần nung nấu, chúng con chỉ khát
khao một mình Chúa là nguồn mạch sự khôn ngoan đích thực, và chỉ
tìm kiếm một mình Chúa là Thiên Chúa Tình Thương. Chúng con cầu
xin
Thứ Tư 27/2/2008 – Bài Giáo Lý 67 -
Thánh giáo phụ Âu Quốc Tinh
LeThanhAugustino.mp3 / ThanhAugustino.mp3 (28/8)
